Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

20 gì đấy- Con diều không dây

Lâu lắm rồi mới lại rơi vào tình trạng: mệt và muốn ngủ nhưng không ngủ được. Cảm giác ức chế cũng tương đương như thèm ăn mà không ăn được, khát nhưng không uống được, cô đơn nhưng không tìm ai được. Ví von thật là tao nhã và có chọn lọc.....

 Ừ thì ước muốn, khát khao thứ gì đó nhưng không có được, nó dằn vặt, âm ỉ. Thứ ước muốn đó càng cao, càng nhiều thì nỗi giày vò cũng tương đương  hoặc hơn chứ chả kém.
Tôi 20 gì đó. Ước gì? Muốn gì? Khát vọng gì? Tôi không biết. Tôi lạc lối. Không định hướng. Không kế hoạch. Nếu thứ cảm giác giày vò khi không đạt được điều mình muốn khiến ta khổ sở 1 lần, thì lạc lõng vô định khiến ta phải nhức nhối vì nó gấp 100 lần.

Bản thân tôi như con diều. Rõ ràng là được thả bay đi rất cao, nhìn xa trông rộng hơn nhiều. Nhưng rõ ràng chỉ là con diều được lèo lái, dựa hơi vào cơn gió to mà được nhấc bổng. Sơi dây cước thì vẫn còn đó. Có nó thì không bay xa được. Nhưng mất rồi thì e là đến bay cũng chả còn. Rõ ràng được học cao để nhìn xa trông rộng, nhưng trước giờ mọi thứ vốn dĩ đã bày ra trước mắt. Cái tôi có được là nhờ vào tiền bạc, dựa hơi vào cha mẹ. Tôi cũng muốn bay cao hơn, xa hơn, thoát khỏi sự trói buộc của tất cả, nhưng chỉ sợ lại như con diều kia, không có dây thì cũng chỉ là mảnh vải nặng trịch bởi những miếng tre, để gió thổi đâu thì rớt đó. May mắn thì vào cành cây cao nào đấy, còn không thì rơi vào vũng bùn lầy nào đấy.


Cảm giác sợ hãi vì không biết mình đang làm gì. Chả biết từ lúc nào. Bản thân đã không còn đủ liều lĩnh, biết dè chừng hơn với tất cả. Chắc là từ khi nhận ra là thời gian đang ăn mòn tất cả của tôi. Từ những nhiệt huyết, niềm vui, những non nớt trong tôi. Cứ chết dần. Mỗi ngày một chút. Mọi thứ chết đi là để sinh ra cái mới. Đúng vậy. Tôi mới hơn trong mắt những kẻ lâu-quá-không-gặp. “Tôi mới” được được bồi đắp bởi những suy nghĩ thực tế, cẩn trọng và lắm lúc là tính toán. Cảm giác ngay cả bản thân mình tôi còn không tường tận được, muốn gì cần gì, yêu gì ghét gì. Tôi vốn không còn ranh giới cho tất cả nữa. Bởi những thứ tôi ghét nhất lại tồn tại chính trong tôi. Yêu quý hay ghét bỏ bản thân. Cũng không còn rõ ràng với tôi nữa…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét