Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

September night

Life has knocked me down, literately, cause me , after a whole day hanging out and having a full of laugh dinner with friends,  instantly collapsed on the floor the moment I step into my own room, lying and crying in agony, in the midst of the silent night. A sleepless weeping. Shaking and repeating myself “Someone please helps me” “I’m lost, so lonely”. It is unbearable physically and mentally. It was an ongoing conversation with my mind and heart, that my mind said “Please take care yourself. You need to get some sleep, Trang. You need to be stronger”. And my heart stubbornly rejected “It’s none of your business. I want to be true with my feeling. That’s what I’m made of. To feel, not to reason. Leave me alone with this sadness for one night only”. I know that one day, I’ll get myself together and overcome with happiness rather than sorrow. But now, my morale, my heart, completely shattered. There are no God, no Buddha, not anyone can pick up pieces of me but myself. Is it because I’m pushing myself too hard, or I’m too weak for life? Should I be satisfied and enjoy with my current stage, or should I keep striving for something more, a higher degree of self-actualization? Those questions kept roaming in my head. Buzzing and dizzy.

Probably this is part of life, well at least for me. It’s a circle of struggle, exhaustion, collapse, and rise again. You can choose either to be a little bird that is burnt into ash by the flame of life, or be a magnificent Phoenix, rising up like-star out of ashes from the flame burning it down.


The next morning, I woke up with the holly-mother-Jesus Christ swollen eyes, and simultaneously being grateful that this is not my forever look.  Puffy face, fatigued entire body and I still can feel that little pain in my heart. Grabbing my phone, texting my friends for a brunch this week. Searching and applying for new jobs. Talking to my dad a bit. Writing down these words. Showing my vulnerability. I breathe again… 

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Rainy lazy day

I love those rainy day. Dim sky with cold breeze. The air is filled by soft tinkling sound of rain that eases away all my stress and makes everything look even calmer and quite. Wrap myself in his blanket and let me be lazy for just one day. Watching movie, Viber with mom and dad. I’m not kind of daughter who will talk to mom every single night, sob or complain to them how crappy things are. I just don’t want mom to worry about me and cry, cause I know that feeling, powerless, useless when you can’t be there with your beloved one. So yep, white lies hurt nothing.


I was so lazy to cook anything, but thank god, whoever invented tortilla wrap and burrito is genius. Just put all the things you want to eat, and let the rest for that tasty yummy wrap and sauce to work on. Wrap up, and Whoa la. Things can’t just go wrong with burrito. Nom nom nom 

Veggie burrito 

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Happily independent

When I said “ I want to live independently”. It doesn’t mean I want to be living alone, by myself, or some sorts of things like enjoying of being alone. Well, I don’t say those are wrong, they are just too narrow for what I define is “independence”. I still want to hang out, have a drink, chatting, talk to parent, cry, laugh or rely on someone. I still need someone to break my fall when I’m at worse, I still need a shoulder to lean on, a hand to hold on, compassion smile; cause I am a human being, and pursuit of happiness is what human does (or at least most of…). But then, being happy or not, how I am supposed to live, the only person can decide that is me. Because I’d never ever, let someone to decide for me how to live to have a happy life, or simply, decide on my happiness. I will be the one create it, I decide it. Independently happy. I don’t want my happiness to be tied on someone, or something, and being so scared of one day being broken into pieces. Because I don’t want to blame on any one for any wrong decisions or miserable moments in my life. It would be a lame excuse. So yep, I’m on my way. Creating my happiness.

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Rainy day with little me time.

Finally, it's raining !!! It's just like a century with zero rain. Thank Lord for answering my pray, actually my endless lamentations about this hell hot weather. Nothing can lift up my currently bad and sad mood faster and better than a pouring rain.
Lying on the floor and hanging legs out the windows. Let the those raindrops freely dance on my pair of foot. So many memories and feelings just came rushing back to me. I've been enjoy the rain like this for a hundred times. Each time is a different story. What about this time ? What is the story to be told ?. Frankly, i nearly can't remember it. The only thing left in my memory is that i cried my heart out because of all those bullshit things happening to me. Then fell as sleep for a little while....

The feeling after crying is hard to say. I just dont give a shit on anything. All of the weight on my shoulder, my heart and my mind suddenly vanish into an empty feeling. I need something to fill up this empty mind. Starting surfing the Internet, and somehow, i saw those magical pictures again. I always accidentally found it when my bad mood is going under the warning level. The noticed thing here is that the pic somehow match with my situation. After few clicks, i found the author of this art work is Pascal Campion. A very warm and fuzzy feeling inside me whenever i see his art work. Kinda inner peace.

This is the first pic, i saw it when i was in Mel, when my parents went back to Viet Nam and i start to live by myself. Kinda boring at the first time.

This pic i found on December. When i start my complex love affair with him. Messy but happy.

When i went back and stayed at Vietnam, he flew back to Mel. (Sight). My little wish that never comes true :). 
 Today pics !!! I found a lot. I love Pascal Campion art work as even his characters are being lonely. It doesn't look lonely at all. Vice versa, it's the sense of enjoying those little me time. Coziness's existed in every single pic. It does help me feel much better after enjoying those pics. Probably i should learn to enjoy this life , even i'm lonely :).



Pictures: credit to Pascal Campion.

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

20 gì đấy- Con diều không dây

Lâu lắm rồi mới lại rơi vào tình trạng: mệt và muốn ngủ nhưng không ngủ được. Cảm giác ức chế cũng tương đương như thèm ăn mà không ăn được, khát nhưng không uống được, cô đơn nhưng không tìm ai được. Ví von thật là tao nhã và có chọn lọc.....

 Ừ thì ước muốn, khát khao thứ gì đó nhưng không có được, nó dằn vặt, âm ỉ. Thứ ước muốn đó càng cao, càng nhiều thì nỗi giày vò cũng tương đương  hoặc hơn chứ chả kém.
Tôi 20 gì đó. Ước gì? Muốn gì? Khát vọng gì? Tôi không biết. Tôi lạc lối. Không định hướng. Không kế hoạch. Nếu thứ cảm giác giày vò khi không đạt được điều mình muốn khiến ta khổ sở 1 lần, thì lạc lõng vô định khiến ta phải nhức nhối vì nó gấp 100 lần.

Bản thân tôi như con diều. Rõ ràng là được thả bay đi rất cao, nhìn xa trông rộng hơn nhiều. Nhưng rõ ràng chỉ là con diều được lèo lái, dựa hơi vào cơn gió to mà được nhấc bổng. Sơi dây cước thì vẫn còn đó. Có nó thì không bay xa được. Nhưng mất rồi thì e là đến bay cũng chả còn. Rõ ràng được học cao để nhìn xa trông rộng, nhưng trước giờ mọi thứ vốn dĩ đã bày ra trước mắt. Cái tôi có được là nhờ vào tiền bạc, dựa hơi vào cha mẹ. Tôi cũng muốn bay cao hơn, xa hơn, thoát khỏi sự trói buộc của tất cả, nhưng chỉ sợ lại như con diều kia, không có dây thì cũng chỉ là mảnh vải nặng trịch bởi những miếng tre, để gió thổi đâu thì rớt đó. May mắn thì vào cành cây cao nào đấy, còn không thì rơi vào vũng bùn lầy nào đấy.


Cảm giác sợ hãi vì không biết mình đang làm gì. Chả biết từ lúc nào. Bản thân đã không còn đủ liều lĩnh, biết dè chừng hơn với tất cả. Chắc là từ khi nhận ra là thời gian đang ăn mòn tất cả của tôi. Từ những nhiệt huyết, niềm vui, những non nớt trong tôi. Cứ chết dần. Mỗi ngày một chút. Mọi thứ chết đi là để sinh ra cái mới. Đúng vậy. Tôi mới hơn trong mắt những kẻ lâu-quá-không-gặp. “Tôi mới” được được bồi đắp bởi những suy nghĩ thực tế, cẩn trọng và lắm lúc là tính toán. Cảm giác ngay cả bản thân mình tôi còn không tường tận được, muốn gì cần gì, yêu gì ghét gì. Tôi vốn không còn ranh giới cho tất cả nữa. Bởi những thứ tôi ghét nhất lại tồn tại chính trong tôi. Yêu quý hay ghét bỏ bản thân. Cũng không còn rõ ràng với tôi nữa…

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Vâng, tôi là như thế.

Ai bảo tôi bé, tôi bẻ răng
Thế nhưng ai dặn tôi lớn rồi, tôi ớn lắm. 
Bao nhiêu thứ trách nhiệm, từ đâu nhảy lên đầu, lên vai tôi ngồi. Bỗng phải gánh vác bao nhiêu thứ, nặng đầu vì bao nhiêu chuyện. Rồi chúng nó lăn dần xuống tay, xuống chân tôi. Làm tôi mỗi khi muốn hành động gì, phải suy nghĩ kĩ trước khi bắt tay vào công việc. Làm cho đôi chân tôi lúc trùng lại vì trách nhiệm nặng nề giữ lại, lúc lại hối hả để hoàn thành trách nhiệm. 

Ai bảo tôi khôn, tôi ồ ngạc nhiên. 
Thế chứ ai chọc tôi khờ, tôi ờ ngay. 
Từ lúc sinh ra, mọi thứ bày sẵn trước mặt tôi rồi. Chưa bao giờ phải não phải động đậy quá lâu cho chuyện gì đó. Hệ quả là não bị béo phì và ít hoạt động hẳn. Lười đến vô độ. Đến mức không còn biết chủ động tìm hiểu mọi thứ xung quanh. Não chỉ còn biết ăn những ý kiến, thông tin từ người khác, ai cho thì ăn, không kén ăn, không kiểm tra xem thức ăn có độc hại không. Ăn xong cũng chỉ biết để đó, không vận dụng thứ thông tin đó cho việc gì. Cũng như ăn mà không tập thể dục. Ù lì hẳn ra. Chả hiểu sao vẫn được khen là thông minh nhanh nhẹn. Chắc là vì cái tính biết mình khờ, nên chịu khó lắng nghe người khác dạy. Được cảm tình từ đó chăng ? 

Ai bảo tôi ngoan, tôi hoan hỉ.
Thế nhưng ai chê tôi hư, tôi vẫn ừ. 
Thế nào là ngoan, thế nào là hư. Chuẩn mực chuẩn mực. Mà "mực" thế nào mới gọi là chuẩn. Chỉ có chúa mới biết xin thưa. Bởi, tôi không dám nhận xét ai là ngoan hay hư. Tôi cũng không bao giờ phải đấu tranh để ai phải công nhận tôi là ngoan, hay chứng tỏ tôi là bad girl, cá tính. Mà đã nói từ đầu. "Mực" của tôi không có độ chuẩn nhất định. Với tôi, không hại ai, không bất hiếu bất trung thì đã là ngoan rồi. Tôi không ước muốn mình là thiên thần, cánh trắng bay xoành xoạch. Tính tôi thích lăn lóc ngồi bẩn, cánh trắng cũng vấy bẩn màu đen thôi. Thôi xin nhận đôi cánh xám. Ngoan vừa phải, không ngoan một xí, chứ không phải hư hỏng. Hai cái đấy khác nhau hoàn toàn nhé. 


Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Chơi vơi...

Về nhà trong cảm giác ngà ngà, choáng hơi men. Cũng không hiểu sao về được tới nhà. Chí biết là đã rất vui. Lâu lắm rồi. Anh em mới lại tụ họp với nhau, chơi vui vẻ như thế này :). Chúng ta lớn lên cùng nhau. Tuy là mỗi đứa một hoàn cảnh, một tính cách, cách nhau vài tuổi. Thế mà cứ tụ họp gia đình là phải ngồi kế nhau hoặc mặt đối mặt, ăn mới ngon miệng :). 

Tất cả đã lớn lên, rất nhanh, tự lúc nào không hay. Gặp nhau có lẽ là lúc để ta trẻ lại, để trút hết nỗi buồn. Không bằng cách này thì cũng cách khác. Cười sảng khoái. Để sáng mai tỉnh dậy. Mỗi đứa lại về với cuộc sống của mình. Lo lắng, trăn trở, bôn ba. Chỉ mong 1 năm được vài lần như thế này. Uống thật nhiều, hát thật to, cười thật lớn, rồi để ta có thể về và ngủ một cách thật ngon lành. 

Còn tôi trở về nhà, viết blog, rồi tìm fb anh, rồi hình 2 đứa. Nhìn ngắm chán chê. Tua lại vài bài nhạc của James Blunt, tìm cái cảm giác lâng lâng khi ở trong căn phòng của anh. Chúng tôi ở cạnh nhau, lúc thì mỗi đứa 1 góc, lúc thì tựa nhau thủ thỉ, khi thì chụp hình, chỉ có điệu nhạc là không bao giờ thay đổi. Thói quen của anh, sở thích của anh, không biết tự lúc nào thành sở thích của tôi.  Không phải là cố bắt chước gì. Chỉ là tôi yêu mọi thứ về anh. Làm những điều anh thích gợi cho tôi cảm giác được ở cạnh anh. Nhẹ nhàng mà cũng buồn lắm. 

Bạn bè thị cứ mắng là sao quá tin tưởng anh. Rồi chạy theo anh. Tôi cũng không biết trả lời sao, chỉ cười trừ. "Em không hối hận. Em chọn yêu anh. Yêu dành trọn tuổi 20, và có lẽ là 21 này cho anh. Chỉ xin anh đừng ngại trách nhiệm mà từ chối. Vì em không đòi hỏi quá nhiều hi sinh ở anh." 

Tôi mong có thể cùng anh. Đi về đoạn đường hầm đi bộ ngày xưa. Anh từng xuyên tạc là 2 người yêu nhau. Nếu có thể quay lại đường hầm này, hôn nhau lần nữa, thì sẽ còn quay lại với nhau. Dù sao cũng đáng để thử. Cũng đáng để mong. Người yêu nhau sẽ quay về bên nhau....