Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Vâng, tôi là như thế.

Ai bảo tôi bé, tôi bẻ răng
Thế nhưng ai dặn tôi lớn rồi, tôi ớn lắm. 
Bao nhiêu thứ trách nhiệm, từ đâu nhảy lên đầu, lên vai tôi ngồi. Bỗng phải gánh vác bao nhiêu thứ, nặng đầu vì bao nhiêu chuyện. Rồi chúng nó lăn dần xuống tay, xuống chân tôi. Làm tôi mỗi khi muốn hành động gì, phải suy nghĩ kĩ trước khi bắt tay vào công việc. Làm cho đôi chân tôi lúc trùng lại vì trách nhiệm nặng nề giữ lại, lúc lại hối hả để hoàn thành trách nhiệm. 

Ai bảo tôi khôn, tôi ồ ngạc nhiên. 
Thế chứ ai chọc tôi khờ, tôi ờ ngay. 
Từ lúc sinh ra, mọi thứ bày sẵn trước mặt tôi rồi. Chưa bao giờ phải não phải động đậy quá lâu cho chuyện gì đó. Hệ quả là não bị béo phì và ít hoạt động hẳn. Lười đến vô độ. Đến mức không còn biết chủ động tìm hiểu mọi thứ xung quanh. Não chỉ còn biết ăn những ý kiến, thông tin từ người khác, ai cho thì ăn, không kén ăn, không kiểm tra xem thức ăn có độc hại không. Ăn xong cũng chỉ biết để đó, không vận dụng thứ thông tin đó cho việc gì. Cũng như ăn mà không tập thể dục. Ù lì hẳn ra. Chả hiểu sao vẫn được khen là thông minh nhanh nhẹn. Chắc là vì cái tính biết mình khờ, nên chịu khó lắng nghe người khác dạy. Được cảm tình từ đó chăng ? 

Ai bảo tôi ngoan, tôi hoan hỉ.
Thế nhưng ai chê tôi hư, tôi vẫn ừ. 
Thế nào là ngoan, thế nào là hư. Chuẩn mực chuẩn mực. Mà "mực" thế nào mới gọi là chuẩn. Chỉ có chúa mới biết xin thưa. Bởi, tôi không dám nhận xét ai là ngoan hay hư. Tôi cũng không bao giờ phải đấu tranh để ai phải công nhận tôi là ngoan, hay chứng tỏ tôi là bad girl, cá tính. Mà đã nói từ đầu. "Mực" của tôi không có độ chuẩn nhất định. Với tôi, không hại ai, không bất hiếu bất trung thì đã là ngoan rồi. Tôi không ước muốn mình là thiên thần, cánh trắng bay xoành xoạch. Tính tôi thích lăn lóc ngồi bẩn, cánh trắng cũng vấy bẩn màu đen thôi. Thôi xin nhận đôi cánh xám. Ngoan vừa phải, không ngoan một xí, chứ không phải hư hỏng. Hai cái đấy khác nhau hoàn toàn nhé. 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét