Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Chút tự sự

Cô đã từng nghĩ rằng, bản thân mình không thuộc về cái xứ sở Melbourne có kiểu thời tiết chết tiệt. Mọi người thích ví nó là 1 đứa trẻ, nhưng cô thích ví von thời tiết ở đây như một cô gái tuổi 18...Nắng mưa thất thường, giận dỗi 1 thoáng rồi lại cười đùa, chỉ có - thánh- mới - biết nàng ta đang thế nào...
Cô đã từng nghĩ rằng, cuộc sống ở đây quá lạnh lẽo, buồn tẻ, chán chường. Đa phần thời gian là để tự kỉ, bầu bạn cùng laptop, cái giường, sống theo giờ Việt Nam...Ngày nào nắng đẹp 1 tí thì....đi chợ, bát phố vài vòng. Nói chung là nhạt. 
Cô đã từng nghĩ rằng, 5 tháng exchange sẽ rất dài, dài đến bất tận. Cô chỉ mong về. Sẽ pack đồ thật nhanh gọn, phóng ù về nơi 2 mùa mưa nắng. Phóng xe với lũ bạn, ăn vặt. Quay về cuộc- sống- vốn- dĩ của cô.
Cho đến một ngày...
Có cái gì đó lạ lắm. Nó bắt đầu làm cô thấy nhói, mỗi ngày 1 chút, càng ngày càng nhói hơn khi cô phải nghĩ về ngày mình rời xa nơi này. Thảng thốt. Lo sợ. Đầu tiên là nhìn những người cô yêu quý, lần lượt về Việt Nam. Có gì thoáng buồn. Cô ngơ ngác, từ lúc nào, cô bắt đầu yêu con người nơi đây. Hiền hòa, một chút nghệ sĩ, một chút phá phách. Từ lúc nào, cô đã yêu quý những người bạn ở đây, du học sinh xa nhà, tất cả như một gia đình. Đôi lúc cũng làm cô xuyến xao 1 chút. À, thì ra, nó đã trở thành gia đình thứ 2 của cô tự khi nào. Chẳng hay chẳng biết. Đến lúc nhận ra thì sắp phải rời xa nó. Chậc, Buồn, cô cười nhạt mà mắt ướt. 
Bắt đầu yêu rồi những khi thời tiết chuyển đột ngột, có người cho cô mượn áo khoác, mượn một cái ôm, xuýt xoa cùng nhau, rồi cười kháo lên. Yêu rồi những buổi chơi đêm, mệt lử, rồi đi ngủ lang nhà bạn hay chị nào đấy. Cảm giác tự do. Yêu rồi những buổi đi du lịch cùng nhau, Great Ocean Road, Sydney. Thấy hụt hẫng. 
Tại sao cứ khi con người ta bắt đầu vừa làm quen với thứ gì, lại bắt đầu phải rời bỏ nó....Băn khoăn đêm dài...

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

First blog- Sucky week.

Well, this is my first blog post. It took me an age to actually start writing it  though i created my blog since 1 month ago. Can always find an excuse to procastinate doing things is my most outstanding talent ( which isn't something to really to be proud of ).
After thinking and google a lot about "How to write your 1st blog post", i decide to not read any of them and just follow my train of thought. The reason i start writing blog is because one of my Hà Nội girl friends-Khoai has inspired for the first moment when i  read her blog. Maybe i need a place where i can be only me and write my thoughts, feelings, emotions - anything on earth.
This week, i named it "Sucky week". I felt sick inside me, but not with a physical ailment though i also got that. It was emotional and yep, worst than physical sickness. When there's too much going on in your head and heart, it indeed makes you want to implode. So do i. It's just like i went through puberty for the second time at 20 years old. And after many nights pondering deeply, i decided to stop neglecting and start refreshing myself.Taking care of my nails, hair, body and eating habit. Just having only one week to prepare for the final exam....Tammy Tammy, stay focus...Hoping everything's gonna be Ok...Actually, it should be Ok >.<.
@Ps: tomorrow is my first day that i can see my new room. Fingers crossed....