Tất cả đã lớn lên, rất nhanh, tự lúc nào không hay. Gặp nhau có lẽ là lúc để ta trẻ lại, để trút hết nỗi buồn. Không bằng cách này thì cũng cách khác. Cười sảng khoái. Để sáng mai tỉnh dậy. Mỗi đứa lại về với cuộc sống của mình. Lo lắng, trăn trở, bôn ba. Chỉ mong 1 năm được vài lần như thế này. Uống thật nhiều, hát thật to, cười thật lớn, rồi để ta có thể về và ngủ một cách thật ngon lành.
Còn tôi trở về nhà, viết blog, rồi tìm fb anh, rồi hình 2 đứa. Nhìn ngắm chán chê. Tua lại vài bài nhạc của James Blunt, tìm cái cảm giác lâng lâng khi ở trong căn phòng của anh. Chúng tôi ở cạnh nhau, lúc thì mỗi đứa 1 góc, lúc thì tựa nhau thủ thỉ, khi thì chụp hình, chỉ có điệu nhạc là không bao giờ thay đổi. Thói quen của anh, sở thích của anh, không biết tự lúc nào thành sở thích của tôi. Không phải là cố bắt chước gì. Chỉ là tôi yêu mọi thứ về anh. Làm những điều anh thích gợi cho tôi cảm giác được ở cạnh anh. Nhẹ nhàng mà cũng buồn lắm.
Bạn bè thị cứ mắng là sao quá tin tưởng anh. Rồi chạy theo anh. Tôi cũng không biết trả lời sao, chỉ cười trừ. "Em không hối hận. Em chọn yêu anh. Yêu dành trọn tuổi 20, và có lẽ là 21 này cho anh. Chỉ xin anh đừng ngại trách nhiệm mà từ chối. Vì em không đòi hỏi quá nhiều hi sinh ở anh."
Tôi mong có thể cùng anh. Đi về đoạn đường hầm đi bộ ngày xưa. Anh từng xuyên tạc là 2 người yêu nhau. Nếu có thể quay lại đường hầm này, hôn nhau lần nữa, thì sẽ còn quay lại với nhau. Dù sao cũng đáng để thử. Cũng đáng để mong. Người yêu nhau sẽ quay về bên nhau....